Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Tìm Anh nơi nao?











Chiến thắng rồi, bao người trở lại

Chỉ còn Anh vẫn mãi không về..?

Tìm Anh lặn lội sơn khê

Chờ Anh, đầu bạc, ê chề gió sương.

                                                

Ngày ngóng cửa, mẹ già mòn mỏi

Nhớ thương Anh quặn nhói tâm can

Bụi đời phủ lấp thời gian

Bạc phơ mái tóc, hơi tàn... Anh ơi!



Đêm năm canh nhớ thương khôn xiết

Ngày sáu khắc mãi miết ngóng tin

Mà sao Anh vẫn im lìm

Anh ơi, em biết đi tìm nơi nao..?
                                               


Sau chiến thắng năm 1975, còn bao nhiêu người con còn nằm lại chiến trường mà đến nay vẫn bặt âm vô tính? Bao nhiêu người mẹ, người vợ, người con đang mòn mỏi đợi trông các Anh trở về dù chỉ là nắm xương tàn! Nhưng than ôi! Các Anh đã mãi mãi hòa mình vào lòng đất Mẹ!
Bài thơ là cảm xúc, suy nghĩ về 1 góc khuất sau khi xem phóng sự đi tìm đồng đội trên VTV.
 

 


Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Đôi mắt Em







Đôi mắt của em thật dịu hiền
Vui như sóng biển hát triền miên.
Em cười mà ngỡ bình minh dậy
Đôi môi nở nụ hé chân thiên.

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Vài suy nghĩ về “TỨ ĐỨC”








Nhân kỷ niệm ngày Quốc tế Phụ nữ 08/3:

Vài suy nghĩ về “TỨ ĐỨC” 
của người phụ nữ Việt Nam xưa và nay





         Cha ông ta ngày xưa quan niệm phầm chất của người phụ nữ phải đảm bảo 4 tiêu chí, gọi là “tứ đức”, gồm: Công - dung - ngôn - hạnh. Đây vừa là thước đo đức hạnh của người phụ nữ, vừa là mục đích hướng đến, vừa động lực phấn đấu và là tiêu chí để khẳng định giá trị của người phụ nữ trong xã hội.
“Công” là sự khéo léo của người phụ nữ trong việc chăm lo cho hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con cái và giỏi về nữ công gia chánh, tề gia nội trợ.

 “Dung” là diện mạo, hình thức bên ngoài; là sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp hình thức và vẻ đẹp bên trong.

 “Ngôn” là ăn nói có duyên, dịu dàng, thùy mị, nết na, đúng mực, lễ độ, biết lễ giáo gia phong, thể hiện là con nhà gia giáo.

 “Hạnh” là sự thể hiện phẩm chất đạo đức của người phụ nữ: Vị tha, độ lượng, nhân ái, yêu chồng, thương con, biết kính trên, nhường dưới, hiếu thảo.

 Trải qua hàng ngàn năm lịch sử, qua các thời đại khác nhau, “tứ dức”: Công - dung - ngôn - hạnh đã trở thành nét đẹp truyền thống thể hiện bản sắc của người phụ nữ Việt Nam. Qua hàng nghìn năm đô hộ giặc Tàu, trăm năm đô hộ của giặc Tây, nhưng những truyền thống tốt đẹp đó của người phụ nữ Việt Nam không bị mai một mà trái lại càng trong sáng hơn, bổ sung, hoàn thiện hơn. Những phẩm chất đó mang tính chất truyền thống, bản sắc riêng của người phụ nữ Việt Nam. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, phụ nữ Việt Nam đã được Đảng, Bác Hồ tặng tám chữ vàng: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang cũng đã nói lên phần nào về phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ đó.

Trong thời đại ngày nay, khi đất nước thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa, hội nhập quốc tế, thước đo giá trị của người phụ nữ hiện đại cũng phải được bổ sung, mở rộng cho phù hợp sự phát triển đất nước, phù hợp với tiến bộ xã hội và tiến trình lịch sử.

 Ngày xưa, “công” trong “tứ đức” chỉ bó hẹp trong không gian gia đình, gia tộc, làng, xóm. Ngoài việc tề gia, nội trợ, người phụ nữ ngày nay còn gánh vác công việc xã hội, nên phải biết giao lưu, năng động, sáng tạo trong công việc; tích cực tham gia các hoạt động xã hội để có thể vừa “giỏi việc nước” vừa “đảm việc nhà”.

Chữ “Dung” ngày nay, không những chỉ thể hiện vẻ đẹp hình thể bên ngoài mà phải còn thể hiện tâm hồn trong sáng bên trong. Ngoài cách ăn mặc, trang điểm cho phù hợp đặc thù công việc, phụ nữ ngày nay cần thể hiện sự năng động, tự tin, cởi mở, hòa đồng, có văn hóa,...

Do nhu cầu về giao lưu, tiếp xúc, hội nhập nên quan niệm về “ngôn” của người phụ nữ thời nay cũng cần phù hợp; nói năng lịch thiệp, xã giao khôn khéo, dịu dàng, văn minh, ứng xử thông minh, tinh tế; thể hiện vốn học thức, trình độ văn hóa, bản sắc văn hóa.

Trong chữ “hạnh”, bên cạnh sự cần thiết phải giữ nguyên những phẩm chất cơ bản, truyền thống như: Nhân ái, chung thủy, yêu chồng, thương con… người phụ nữ hiện nay còn phải là một công dân tốt, biết tiếp thu tri thức tiên tiến, hiểu nhiều, biết rộng; có ước mơ, hoài bão, khát vọng vươn lên; biết hy sinh, sống có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng, không mặc cảm, tự ti, vô cảm...

Như vậy, về phẩm chất người phụ nữ Việt Nam được phát triển trên cơ sở “tứ đức”, nhưng nội hàm của từng tiêu chí được bổ sung, mở rộng cho phù hợp với tiến bộ của xã hội, của thời đại. Sự bổ sung, phát triển ấy phải trên cơ sở nền tảng những giá trị truyền thống tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam đã hun đúc qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước.

Tuy nhiên, hiện nay của một bộ phận phụ nữ (nhất là giới trẻ) do chạy theo lối sống thực dụng, thích hưởng thụ, buông thả, thiếu tự lập nên những nét đẹp truyền thống đó đang bị mai một, biến tướng. Nhiều phụ nữ không thích nội trợ, thậm chí không biết nấu nướng món ăn truyền thống... Một số phụ nữ thì chỉ chú ý đến vẻ đẹp ngoại hình, bề ngoài, chỉ thích phấn son, chưng diện để thể hiện sự “sành điệu” của mình; ít chú ý đến cách nói năng, cư xử, ăn nói cộc lóc, thiếu dịu dàng, tế nhị, không chào hỏi phải phép, không biết kính trên, nhường dưới, thậm chí vô cảm...

Những biểu hiện lệch lạc trong lối sống xa rời những chuẩn mực đạo đức truyền thống tốt đẹp của một bộ phận phụ nữ đó cần phải được uốn nắn, điều chỉnh từ gia đình, nhà trường và xã hội. Các cấp, các ngành cần phải quan tâm hơn nữa trong việc giáo dục thuần phong, mỹ tục, những chuẩn mực đạo đức để góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.  

Hơn bao giờ hết, trong xu thế hội nhập hiện nay, “tứ đức” của người phụ nữ cần phải được trân trọng, giữ gìn, bổ sung và phát huy mạnh mẽ để tạo nên một nét đặc trưng, thể hiện cốt cách riêng của người phụ nữ  Việt Nam./. 

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Vô đề



 




Vất vả, gian lao chẳng nghỉ ngơi

Bao năm tận tuỵ, trọn đời người

Chẳng màng bổng lộc, cầu danh lợi

Chẳng phải bon chen, sống thảnh thơi.

Quan chỉ nhất thời, dân vạn đại (*)

Nỗi niềm sâu thẳm, nghĩ đầy vơi

Bôn ba khắp chốn, đời từng trãi

Một chữ Nhân thôi, với lẽ đời.

(*)Câu ngạn ngữ:  “Quan nhất thời, dân vạn đại”



Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Chúc xuân




 



Chúc cho xuân đến rộn ràng

Bình an, thịnh vượng, an khang mọi nhà

Chúc cho hạnh phúc toàn gia

Cát tường vạn sự trẻ già hân hoan

 








Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Cảm tác ” Mùa hoa cải”

 photo 3.jpg

       

           Sau bao năm xa vắng, một buổi tối mùa xuân, mưa phùn, tình cờ tôi nghe được bài hát “Mùa hoa cải” của nhạc sĩ Lê Vinh phổ thơ Nghiêm Thị Hằng. Bài hát này hồi chiến tranh không được phổ biến nên gần như bị quên lãng.

           Tôi nghe bài hát mà lòng xúc động đến ngẹn ngào! Bài hát “Mùa hoa cải” rất  ý nghĩa, hay tuyệt vời!!! Bài hát gợi cho ta bao kỷ niệm của một thời xa ngái, một thời hào hùng của tuổi hai mươi: Gác bút nghiên, tạm biệt người yêu lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.   

            Người ra đi không hẹn được ngày trở lại. Nhưng đâu phải riêng ta, các thế nối tiếp nhau ra trận, gửi “mùa xuân ở lại” và biết bao cô gái phải chờ mong, nuốt nước mắt đợi ngày chiến thắng, đợi ngày gặp lại! Và cô gái “đợi mãi… sao anh không về?..”, “em đành bước sang ngang”… Lời ca như tiếng khóc nức nỡ, nghẹn ngào, âm thầm, đau đáu, khắc khoải nhớ thương, chờ mong của người con gái hậu phương đợi người trai từ chiến trường trở về.

“Chia tay bởi chiến tranh.
Em đã chờ đợi anh
Sao anh mãi không về”

            Xin trân trọng đăng lại bài Cảm tác "Mùa hoa cải" trên entry này để một lần nữa cám ơn tác giả bài hát, tác giả bài thơ đã cho tôi cảm xúc đến ngẹn ngào 


        Nhớ về Sông Đuống, mùa  Xuân

 Em vừa mười tám… ái ân mặn nồng.

      Anh đi để lại dòng sông

 Lỡ câu hẹn ước, cánh đồng, tình quê...

      Anh đi thăm thẳm sơn khê

 Bao mùa hoa cải,.. tái tê lòng người!

     Nhớ thương đau quặn đất trời

  Phòng the lạnh ngắt, đợi chờ héo hon...



     Sắc xuân con gái, mỏi mòn

 Em đành cất bước ... lệ tuôn, lấy chồng..!

    Thế rồi, con sáo sang sông

Tình xưa lỗi hẹn, mặn nồng phôi phai.

    Anh đi thỏa chí đời trai

Thù nhà, nợ nước hai vai nặng nề.

    Chiến tranh, đâu hẹn ngày về

Ngờ đâu em đã xa quê,... lấy chồng!



    Thôi đành lỡ hẹn dòng sông

Cây đa, bến nước, ruộng đồng... em ơi.

    Giờ đây hai đứa hai nơi

Đêm đêm thổn thức, sao trời...tìm nhau.



Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Mưa chiều bất chợt



           


       Cơn mưa bất chợt về chiều
Mang theo bao nỗi dấu yêu cuộc đời
      Lòng buồn nặng trĩu chia phôi
Em ơi, ngày ấy ...đâu rồi ? Mưa sa..!


 photo HienLuong_zps9d77cb4b.gif


Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Chúc mừng năm mới





Naêm môùi kính chuùc caùc anh, chò, em, baïn

vaø gia ñình:

                                                Söùc khoûe 
                                   Haïnh phuùc,

                                         An khang ,

                                              Thònh vöôïng


                                            Blog Hieàn Löông



       Xuân về...

 Mai vàng rực rỡ đất phương Nam

Báo hiệu mùa xuân, Đông đã tàn

Lạnh lẽo, u buồn tan biến hết

Đất trời rạo rực đón Xuân sang.

 photo HienLuong_zps9d77cb4b.gif



Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Đợi...








          
 
      Bến sông, em đợi chiều nay
Cô liêu, buồn lạnh... heo may chuyển mùa.
     Chờ anh suốt cả hạ, thu
Sao anh không tới, bây giờ...sang đông?




Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Chờ...










          

       Hoa ngâu nở trắng sân vườn
Hương thơm ngây ngất vấn vương tơ lòng.
      Thế là... trời đã sang đông
Người đi khuất nẻo chờ mong tháng ngày.
      Chờ em năm tháng dãi dầu
Thu qua, đông lại càng sầu, càng thương
     Tình ta cách trở đôi đường
Em ơi, ngày ấy...còn vương tơ lòng..?



 

chỗ này